29 thg 11, 2008

Chuyện con gái soi gương

Con trai và con gái vào một cửa hiệu CD. Thấy con gái cứ lật đi lật lại một cái đĩa, con trai thộn mặt ra: “Chọn gì kĩ dữ vậy nhỉ?”.
Con trai à, con gái có chọn gì đâu, con gái đang tranh thủ soi gương đấy. Cái mặt trong của đĩa bóng loáng thế kia cơ mà!

Thỉnh thoảng con gái lại lôi “dế” ra nhìn nhìn ngắm ngắm.
Con trai đưa tay lên trán mình, rồi lại đặt tay lên trán con gái… “kiểm tra nhiệt độ”.
Con gái mỉm cười (Con gái đang soi gương bằng…“dế” thui ý mờ).
Con trai nhăn nhở cười lại (vẫn chẳng hiểu gì thì phải).

Đi học. Con trai chờ con gái ngoài cổng, sốt ruột: “Làm gì mà lâu thế không biết!”.
Con trai biết không, con gái đang ở trong nhà, chẳng làm gì cả, đang đứng trước gương và… soi.

Cả lớp đi du lịch. Qua một con suối, con gái cứ ngồi ngắm mãi một hòn sỏi dưới suối.
Con trai thấy lạ lắm lắm.
Nói nhỏ nhé, con gái đang soi mình đấy. Nước suối trong vắt thật là đẹp, nhở?
Con gái thích ngắm nghía mọi lúc mọi nơi.
Vậy mà nhiều khi, con gái nghe con trai hồn nhiên: “Ơ, cái gương nhà mình treo ở đâu ấy nhỉ?”. (st)

6 thg 11, 2008

Món quà "trút giận"

Khi có việc xảy ra giữa hai đứa, anh thì lúc nào cũng nhường nhịn tôi, còn tôi thì cũng thường im lặng tự vấn lại mình, thành ra hai đứa hiếm khi cãi nhau. Anh cũng như tôi luôn sợ sự cáu giận để lâu gom lại, một ngày nổ bung ra thì nguy to. Hai đứa cứ mãi lo xa như thế.

Nhân ngày "không sinh nhật", anh ôm tặng tôi một hộp quà ghi tên "Trút giận" to cỡ màn vi tính 17 inch, dài bằng cái bàn phím, gói kỹ càng đặt trong chiếc túi với lời nhắn: "Giận anh, hãy mở quà". Tôi rất háo hức song lại không mong chờ ngày ấy. Thành ra cứ thấp thỏm, mở hay không.

Tôi gần như quên nó cho đến một ngày, anh khiến tôi cáu nên hằm hằm bỏ về trước. Anh không kịp đuổi theo... Về đến nhà, tôi điên tiết tắt máy, nằm gác tay lên trán, mặt nóng bừng bừng. Đúng lúc ấy hộp quà treo trên tường đập vào mắt. Tôi liền hạ nó xuống, lấy dao dọc mở thật cẩn thận.

Một hộp nhỏ hơn nằm lọt bên trong hộp to ấy, phía trên dán tờ giấy: "Em giận anh thế cơ à? Sao không gặp thẳng anh nói chuyện, mở quà ra làm chi? Dù có thế nào anh cũng muốn nói với em: Hãy bình tĩnh người yêu dấu, anh luôn yêu em, vì em là lẽ sống của đời anh".

Tôi bất ngờ, tự dưng thấy nguôi nguôi khi nghĩ lại nguyên nhân khiến mình đùng đùng bỏ về cũng thật vô lý. Đang định dẹp tất cả sang một bên, lao đi tìm anh và làm hoà nhưng rồi tôi lại tò mò bóc tiếp, vì thấy tựa như búp bê Matrioshka của Nga, khi phía trong lại là hộp quà nhỏ hơn, trên mặt là một icon cười nhăn nhở, giơ tấm biển mang dòng chữ “Xin lỗi mà” ngộ nghĩnh, đáng yêu không thể tả. Kẹp phía trong có bức hình chúng tôi đang cười hạnh phúc bên nhau, và vẫn kèm theo hộp quà gói giấy màu bé hơn, trên là tấm hình có lẽ anh copy trên Internet. Một cậu bé mặt buồn thiu, đang cõng nặng trĩu trên lưng còng gập, dòng chữ "Hối hận" bằng tiếng Anh. Miệng "I'm sorry" nom thật tội nghiệp.

Tôi bật cười, không nén nổi háo hức, liền hăm hở mở. Bên trong là chiếc hộp nhỏ xinh bằng thuỷ tinh chứa năm mươi đồng xu hai trăm đồng kêu leng keng vui tai tượng trưng cho tổng số tuổi của hai đứa. Đến lúc này thì tôi không còn giận anh một chút nào nữa. Giờ có mở thì cũng chỉ vì tò mò cố đi đến tận cùng của "câu chuyện" thôi chứ không phải trút giận gì ai.

Mỗi hộp quà mở ra là một câu nói vỗ về, động viên tôi và một đồ vật có ý nghĩa mang tính gợi mở, bất ngờ khiến tôi cứ trào nước mắt vì hân hoan, vì tình cảm bao la anh dành cho. Mỗi món quà nhỏ là mỗi lúc tôi dành một phút suy ngẫm để hiểu anh hơn, để thấy rằng anh thật quý giá.

Đến hộp trong cùng, bé nhất, chỉ nhỉnh hơn chiếc điện thoại một chút, bên ngoài ghi độc một dòng: "Mãi yêu em!" Trong đựng một trái tim màu tím thủy chung, làm bằng vải nhung mềm mại cùng một tấm giấy nhỏ gấp làm tư, anh viết: "Đây là trái tim anh, qua bao thời gian, thử thách sẽ vẫn trọn vẹn gần bên em, trao gửi đến em tình yêu chân thành nhất. Đừng giận anh nữa, em nhé!".

Nước mắt tôi đầm đìa, anh khi nào cũng thế, chín chắn và luôn suy nghĩ sâu sắc hơn tôi nhiều. Tôi đắn đo chưa biết sẽ làm gì, liền mở máy nhắn tin: "Em yêu anh!". Anh vui mừng, rối rít gọi lại, hỏi han. Tôi đi rửa mặt sau đó quay vào, gói ghém tất cả món quà theo thứ tự từ đầu, không để lại dấu vết...

Hôm sau anh đến chơi, thắc mắc nhìn hộp quà, rồi hóm hỉnh: "Đã mở "Trút giận" chưa?" Tôi vờ bình thản, mắt nhìn nghếch sang: "Mở ra làm gì, có thế mà cũng giận, đòi mở quà thì anh phải gửi tới em chục hộp nữa nhé!". Anh cười thật hiền: "Thế thì tốt, để em phải nghĩ, anh lo lắm". Tôi ngập ngừng: "Để anh phải lo lắng em cũng buồn lắm, em sẽ không giận anh đâu". Rồi tôi ra vẻ hậm hực: "Nhỡ không bao giờ em giận anh thì sao, cũng phải có hạn sử dụng để mở chứ?". Anh hét to: "Được thôi, đó sẽ là dịp kỉ niệm tám mươi năm ngày cưới".

Phải, đến một ngày anh với tôi mở ra và sẽ thấy, hộp trong cùng, bên cạnh trái tim tím kia là tờ giấy gấp tư, có dòng chữ của tôi viết lên mặt sau: "Em đã mở quà và em biết nó sẽ là lần duy nhất em giận anh, bởi bất cứ lý do nào để ta giận nhau cũng đều là ngốc nghếch. Sau này, có điều gì không hài lòng về anh, em sẽ gặp và góp ý thẳng thắn, tỏ rõ lòng mình. Bởi vì, em yêu anh!".
Tôi tin, anh sẽ không giận khi biết tôi đã nói dối là chưa mở quà. (st)

1 thg 10, 2008

Điều có thể

Trở về nhà với một ngày làm việc mệt nhọc, đang chờ bà là đứa con trai 8 tuổi, lo lắng kể lại những gì mà em nó đã làm ở nhà: “Lúc con đang chời ngoài sân còn bố đang gọi điện thoại thì John lấy bút chì màu viết lên tường, lên chính tờ giấy dán tường mới mà mẹ dán trong phòng làm việc ấy! Con đã nói với nó là mẹ sẽ bực mình mà!”

Người mẹ than thở rồi nhướn lông mày: “Bây giờ nó đâu?”. Thế rồi bà bỏ hết hàng ở đó, sải bước vào phòng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn. Bà gọi cả tên họ của đứa bé mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên lẫn họ là thường thể hiện sự tức giận. Khi bà bước vào phòng, đứa bé run lên vì sợ, nó biết sắp có chuyện gì ghê gớm lắm! Trong 10 phút, người mẹ mắng con mình, là bà đã phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy dán tường đắt ra làm sao.

Sau khi rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ giấy, người mẹ kết tội đứa con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng mắng mỏ con, bà thấy càng bực mình, cuối cùng bà ra khỏi phòng con, cảm thấy cáu đến phát điên.

Người mẹ chạy vào phòng làm việc để xác minh nỗi lo lắng của mình. Nhưng khi nhìn bức tường, đôi mắt bà tràn ngập nước mắt. Những gì bà đọc được như một mũi tên xuyên qua tâm hồn người mẹ. Dòng chữ viết: “Con yêu mẹ” được viền bằng một trái tim!

Và giờ đây bao thời qua qua đi, tờ giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc người mẹ nhìn thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để bao bọc lấy nó. Đó là một sự nhắc nhở đối với người mẹ, và với tất cả mọi người:

Hãy bỏ một chút thời gian để đọc những dòng chữ viết trên tường! (st)

9 thg 8, 2008

The power of love

The power là sức mạnh, of là của, love là tình yêu. Sức mạnh của tình yêu.. tạm dịch là vậy nhé.. Ngày ấy anh ra ôn thi đại học, suốt ngày cắm cúi ôn bài trong phòng. Cô chẳng có ấn tượng gì đặc biệt ngoài sự nhút nhát, chút lầm lì. Một buổi tối, cả nhà ngồi xem chương trình ca nhạc quốc tế, cô buột miệng: "Ba à, the power of love (sức mạnh của tình yêu) nghĩa là gì"?, Anh tự nhiên nhanh nhẩu trả lời, tỉ mỉ phân tích từng từ như giải một phép toán. Cô ừ hữ, trong bụng lầm rầm, thằng cha vô duyên, tôi có hỏi anh đâu chứ.
Khi mùa thi qua đi, anh cũng rời gia đình cô, bắt đầu cuộc sống của một sinh viên kiến trúc. Ba năm sau, anh quay trở lại với tư cách thầy dạy Toán, cái môn học cô ghét cay ghét đắng. Anh vẫn thế, khô khan, tỉ mỉ, cẩn thận. Mỗi lần đến giờ học, cô ngồi gặm bút chì, mặc kệ anh giảng thế nào cô cũng chẳng hiểu nổi cái mớ đồ thị lằng nhằng, ít ra thì đến cuối buổi anh cũng giảng xong mớ bài tập về nhà.

Để tránh bị anh phát hiện mình dần rơi vào trạng thái ngủ gật, cô liên miệng hỏi anh đủ thứ ngoại trừ... môn Toán: Anh học Kiến Trúc à? Vậy chắc anh vẽ đẹp lắm nhỉ? Hôm nào đưa em xem với nhé? Anh bị cận à? Bỏ kính ra có thấy gì không? Anh mới đi Ninh Bình về mà không có quà cho em à? Và anh lần lượt trả lời từng câu một, nhát gừng và nhìn cô như nhìn một thứ sinh vật lạ.

Hết giờ học, anh chào cô ra về. Đi qua phòng mẹ, thấy chị cô đang ngồi, anh chào rõ to: Cháu chào bác cháu về ạ! Đi qua phòng ba, anh lại tuôn một tràng rất hùng hồn. Cô ló đầu nhìn vào, căn phòng rỗng không, ba cô đang xem bóng đá dưới nhà. Khổ, anh đỏ mặt tía tai vì tràng cười như ma nhập của cô, lúi húi đạp xe về.

Thỉnh thoảng anh đem cho cô những món quà nho nhỏ, một cuốn sổ dễ thương, một bản thiết kế anh mới làm đề tặng rồi ép plastic cẩn thận... Cô nhận rồi để qua một bên. Một hôm anh đem cho cô một tấm ảnh... của anh, cô nhìn anh trân trối rồi cười xòe cảm ơn, mặc dù trong bụng lại lầm rầm, cái thằng cha kì cục, tự nhiên đem ảnh tặng mình. Cô quên mất là trong những lần liến thoắng, cô bảo anh, hôm nào mang cho em một cái ảnh của anh nhé.

Rồi năm học cũng hết, điểm Toán của cô nhích hơn một chút. Đủ cao để anh không phải đến tụng kinh, còn cô thì thở phào vì không còn phải nghĩ ra trăm nghìn câu chuyện tào lao. Một hôm anh đến chơi, cô ngồi uống hết cả ấm nước chè vẫn không thấy anh nói gì. Bí quá cô đành hỏi: Hôm nay anh làm sao thế? Anh ậm ừ, lúng búng, loanh quanh một tràng những điều cô chẳng hiểu. Cô thấy anh nói ngược, nói xuôi như học sinh trả bài rất tội nghiệp và buồn cười. Anh bảo cô anh quý cô, cô cười ngặt ngẽo bảo là cô cũng quý anh, anh lại bảo: anh rất quý em đấy, em là người đầu tiên anh quý như thế! Rồi anh bảo anh biết bói tay, cô hồn nhiên xòe ngay tay ra bảo bói cho em xem nào. Anh cầm tay cô rất lâu, nói luyên thuyên đủ thứ, còn cô thì trố mắt ô thế à, thật hả, thật không?

Một lần cô về quê chơi, đang ngồi hót véo von với bà chị thì thấy anh lù đù đi tới. Một bên mắt kính rạn gần vỡ. Sự xuất hiện của anh làm cô có chút ngạc nhiên: Mắt anh làm sao đấy? À, anh vội đi nên va vào tường! Cô lại cười ngặt ngẽo mặc kệ anh đỏ mặt lúng túng.

Năm học mới bắt đầu với rất nhiều đổi thay. Cô lang thang khắp nơi với mối tình đầu của mình. Mỗi lần anh đến chơi, cô chuồn lên tầng xem ti vi để anh nói chuyện với ba mẹ. Một lần cô về rất khuya, thấy xe anh vẫn dựng ngoài sân, cô chào anh rồi chạy lên nhà. Một lúc sau mẹ lên gọi, cô xuống gặp anh mặt nặng như chì, miệng câm như hến. Anh hỏi mấy câu rồi đứng dậy về, ra đến cửa, thấy anh lúi húi xăn tay áo, cô bảo, để em làm cho. Anh ra về, để lại một câu nói đến bây giờ cô mới hiểu: "Em ác lắm"! Lúc ấy cô trố mắt nhìn anh, bụng lại lầm rầm, cái thằng cha vô duyên, người ta giúp cho còn rủa!

Lần cuối cô gặp anh sau đó mấy tháng, anh đến nhà chơi lúc người yêu cô cũng đang ở đấy. Cô làm như không nhìn thấy ánh mắt chứa hàng nghìn câu hỏi của anh, vẫn hồn nhiên trò chuyện với tình yêu của cô, hồn nhiên làm như không hề biết anh đang ngồi đối diện.

Thời gian trôi qua mau, cô quên anh, quên luôn tên anh. Bởi vì cũng chẳng có gì để nhớ. Gần 10 năm trôi qua, anh không hề quay lại nhà cô lấy một lần, cô cũng không hề gặp lại anh. 

The power là sức mạnh, of là của, love là tình yêu. Sức mạnh của tình yêu, em hiểu chưa?

Vâng, em hiểu rồi. Chỉ có điều, khi trái tim câm như hến thì dù sức mạnh ấy có lớn lao đến đâu cũng chẳng lay động được gì. Mong là anh hạnh phúc. (st)